Cơn bảo sẽ đến sau mùa hè !?!
July 16th, 2011Đứng im cảm nhận cái nóng trong người ,những giọt mồ hôi chúng nó thi nhau chảy tuôn dầm dề làm cho mình có cảm giác nhồn nhột ;Không hiểu sao mình lại muốn viết một cái gì đó . Cái nóng của mùa hè , cái nóng mà các nhà văn đả tả lại trong những cuốn sách nào đó ngày nào đó thật xa xôi mà mình đã đọc . Chợt nghĩ rằng chả bao giờ mình để ý tới cái cảm giác nóng nực đó ,hay là đó là sự tự nhiên , mùa hè nóng , mùa mưa mát , mà mình đã chấp nhận một cách ơ hờ mà tự nhiên. Bây giờ , đang mùa mưa , mùa nghỉ hè , mùa phượng đỏ rực rở ,mùa của thời thơ ấu ,mà thật ra cái thời mà mình cho rằng :Chẳng có tí tẹo nào thơ mộng , hay ho gì cả ! Nhưng mình chẳng bao giờ quên cái nóng nực trong căn nhà ở Hòa Hưng nằm lắc lẻo trên vỏng để ru em ngủ, nó ngủ rồi thì nhẹ nhàng tọt xuống cái ván bên dưới cái vỏng, ngả lưng nằm xuống vừa mơ màng không dám ngủ vừa đưa tay đẩy cái võng cho em ngủ . Còn nếu như trời mưa thì ôi thôi cha mẹ ôi , nước tràn ngập vào nhà , may mà nhà mình có cái gác lầu , và tất cả mọi người , tom góp dọn lên lầu ngủ một giấc ngon lành không mộng mị chiêm bao chiêm biết gì ráo trọi , sau một ngày lội bì bỏm trong nước , để dọn các vật dụng để đem lên lầu tạm thời trong khi chờ nước rút . Cũng may là cái bếp nhà mình cao hơn mực nước nhiều nên , cũng còn chổ để nấu cơm và chỉ bỏ một cái hột vịt vô nồi cơm , cơm chín thì dỉ nhiên cái trứng cũng chín theo : Thế là mấy mẹ con lủng củng lảng cảng rinh nồi cơm lên lầu , chai nước mắm ( không được nước mắm ngon mà là nước mắm để kho )thêm mấy cái chén , mấy đôi đủa rồi mẹ con xúm vô chén : cơm dí hột vịt dầm nước mắm . Mèn ơi , dzậy mà nó ngon gì đâu ,mấy chị em vui vẻ ăn và mình chẳng bao giờ tìm lại được cái mùi vị hăng hắc ngon lành đó của hột vịt luộc dằm nước mắm , không bao giờ . Cái nóng hiện tại tuy nóng nhưng không nóng bằng cái thời xa xưa đó . Dẫu biết rỏ rằng không thể quay ngược thời gian , nhưng cái bản chất cứng đầu của mình vẫn cứ muốn quay trở lại : Cái tuổi ở chính giữa con nít và người lớn, cái tuổi mà người ta hay thường gọi là tuổi TEEN .Thiệt là đúng là TIN , ai nói gì cũng tin , cái tuổi ngu ngốc dại khờ nhưng thật là dễ thương . Cái tuổi được ba cưng như trứng mỏng , còn mẹ thì ghét như cứt . Cái tuổi của sự tuyệt vời hoàn hảo, cái tuổi không chấp nhận những cái không đúng ,gian xảo, lảo toét …..cái phạm luật chính mắt nhìn thấy ,nhưng không biết phải làm sao ? Ở cái tuổi mười ba mà có chàng tới hỏi : Em có thương anh không ? Cái tuổi mà chẳng cần suy nghĩ hay là suy nghĩ thật là nhanh chóng (giống như những câu đố tính nhẫm của ba mẹ coi ai nhanh mà mình đã đánh bại anh Minh một cách tự nhiên) : Cái tuổi gật đầu thản nhiên trả lời liền như là sự thật : Có , để được chàng cho kẹo sucula ăn nữa . Còn hiện tại, thì thiệt là chậm chạm , không nắm bắt kịp hết những ý tưởng bay thoáng qua trong đầu để viết một bài luận văn cho ra hồn . Hay là …. Còn tiếp.


