March 3rd, 2010
Hôm qua tuyết ngập trắng. Hôm nay, trời lạnh, con đường ẩm ướt tuyết tan , tuy vẫn còn vương nhiều vệt tuyết trắng . Bước chậm rãi trên đường về , ngang qua bụi trúc , lá trúc phớt nhẹ bờ vai . Đường đèo ,bẻ ngoặc phía trước mặt , xe vượt đèo tuy đã giảm tốc độ nhưng cũng tạo gió lạnh táp vào mặt mát lạnh. Lòng buâng khuâng bồi hồi , nhìn xuống dòng sông phía dưới xa bên phải , nước tuy cạn nhưng cũng có bọt trắng xóa đập vào những tảng đá lớn nhỏ . Có cảm giác gì đó dâng lên trong lòng thật mảnh liệt mình không thể chống đở nổi , tim đập mạnh, hơi thở như muốn ngừng, ngước mặt lên trời cao , hít mạnh vào . Trời xanh , mây trắng như giãm nhẹ đi được một thoáng , chợt nhớ ra là mùa Xuân đang đến.
Posted in General | No Comments »
February 26th, 2010
Mình rất thích coi tivi , hầu như ngày nào cũng ngồi chực trước tivi . nhất là bửa cơm trưa. Chương trình tivi từ 2giờ trưa tới 5 giờ chiều hầu như đều có mặt mình, nên thường mình ăn trưa rất trể, để vừa ăn vừa coi. Gần đây, có bộ phim tập, mỗi ngày từ 2giờ đến 3 giờ : KONA KOI NO HANASHI ( Mình tạm dịch ra là Tình tuyệt vời nha ?)Câu chuyện phim thì cũng bình thường : Diễn tả mối tình của chàng trai nhà giàu học giỏi đẹp giai …. với nàng con gái nhà nghèo mồ côi cả cha lẫn mẹ, lại gặp nhiều nghịch cảnh trong công việc làm…blablabla…Ở đây khoãng 11 năm rồi chứ ít sao , mà cho tới giờ mình mới hoàn toàn bị chinh phục vì cách diễn tả cái chân tình của Sanada Hiroyuki . Đôi mắt tuyệt vời diễn tả tình câm lặng của chàng trai . Câm lặng hông phải vì mắc cở mà vì tôn trọng nàng con gái, hay vì lòng tự trọng của chính bản thân ( Trời đất ơi , chữ nghĩa của tui nó bay biến đi đâu mất tiêu hết rồi ta ?)Ánh mắt đa tình chan chứa lòng yêu ; Thỉnh thoảng tràn dâng nước mắt rồi nuốt ngược vào tim , để che đậy tấm chân tình. Trời ơi nó hay gì đâu a ! Ánh mắt tuyệt vời đó may là hông phải nhìn mình , mà mình muốn rụng rún luôn …
Posted in General | No Comments »
February 5th, 2010
Có ngày vui thì cũng có những ngày không được như ý. ” Đinh đinh ” tiếng đtdđ báo có mail : Từ SG, trời đất ơi , thiệt là vừa buồn vừa tức mà không thể làm được gì hết, chỉ có trân mình ra chịu trận. Cộng thêm cái bực bội đã có ở đây. Damn ! Đứng lên, làm tô mì gói Yumyum ăn để nuốt cái bực mình tức tối vô bụng. Nhưng cũng chưa hết , bèn loay hoay , làm công chuyện nhà cho nó quên. Gỏ xong chữ quên , mình chợt nghĩ rằng, hình như là ngay từ thủơ nhỏ , có lẻ là từ lúc biết nhận thức được cái buồn cái vui cái tức giận..v..v…Phải nói là tự bảo vệ bản thân chống lại những ức hiếp của các chị . Mình đã tự bảo mình trong tiềm thức là quên đi , gạt bỏ ra đi những gì không vui để sống sót. Bây giờ, nghĩ lại , sống sót để làm gì , khi cuộc sống không có gì thú vị . Suy nghĩ hoài mà không thể nào tìm ra được ký ức thủơ ấu thơ. Con người mình bị mất thăng bằng . Trong những lúc như ri mình rất muốn nói chuyện với đó, để cho nó hả hơi , nhưng hổng có ai hết , mà trong đầu óc các ý tưởng nó cứ chảy tuôn ra rần rần , có nói cũng không kịp để gom hết chúng nó lại . Bèn trút nỗi lòng lên web . Thường khuyên nhũ người nầy người kia là GO ON , cuộc sống của mình đâu có bao lâu , hãy dẹp bỏ quá khứ để vui sống hiện tại . Ừ, đúng a ! Dẹp hết các thắc mắc qua một bên để sống sót cho trọn kiếp này .
Posted in General | No Comments »
January 29th, 2010

Gần đến Tết , mấy bửa nay nghe nói ở Sàigòn bị mưa trái mùa ! Tý, Sửu, Dần, ừ sẽ đón mừng năm con cọp, mà cái gì dần ta, Canh Dần? Nghĩ đến quang cảnh Tết “: Chợ đêm, tưng bừng, người bán người mua đông đảo. Ở các vỉa hè, sau 4 hay 5 giờ chiều,là người ta bày hàng ra bán, cóc sợ công an. Hehehe, vì đuổi đầu này thì người ta dọn chạy qua đầu đường kia bày ra bán tiếp. Đủ các mặt hàng, thứ giống gì cũng có ; Tuy là vô trật tự làm kẹt xe hơn, cướp cạn, trộm vặt nhiều hơn. Lại còn bụi bặm, và nhìn cảnh người đi trên đường : Vừa đi vừa ăn 1 trái bắp nướng quẹt hành mở, cạp cho tới hột bắp cuối cùng một cách ngon lành rồi cũng ngon lành mạnh tay liệng cái cùi bắp xuống bên cạnh lề đường và tiếp tục đi. Nhưng những cái xấu xa đó không thể ngăn cản mình nhớ Sàigòn, mà hơn thế nữa, chỉ muốn bay về Sàigòn ngay lập tức!
Sàigòn, là quê Mẹ thân thương, tuy là không có diễm phúc được Mẹ cưng, nhưng mình vẫn tìm nhiều những lý do khác để quay trở về .Để mỗi ngày chạy qua gặp để tán gẫu với Mẹ; Để rồi uất ức , đứng lên , tay quơ cái nón lá, miệng nói : ” Mẹ uống nước dừa hay cái gì hông ? Con đi mua ” rồi lật đật xỏ đôi dép vô chạy cho lẹ. Cho dù trong tâm tư , biết một cách chắc chắn rằng ở Sàigòn mình không còn chổ đứng, và hối hận vì đã lìa bỏ Sàigòn . Nhưng , mình vẫn mong mỏi được nhìn thấy Sàigòn, cho dù chỉ là thăm viếng mà thôi, rồi lại nuốt nước mắt vào lòng mỗi lần ra sân bay. Thở một cái khì ra cho hả hơi nhớ nhung. Rồi lại đắm chìm vào cơn mơ , vì chỉ có trong mơ, là cái gì mình muốn cũng đều đạt được , chứ không như thực tế phủ phàng. Bây giờ, còn có thể ngồi gỏ bàn phiếm để trút tâm tình , cho đến lúc nào đó, tay run mắt mờ , thì mình sẽ phải làm sao ta ? Bờ i bi sắc bí ……lù ! Cười mếu đứng lên , chấm hết .
Posted in General | No Comments »
January 28th, 2010
Bầu trời xám yên lặng tỉnh mịch của mùa đông bên ngoài khung cửa, thỉnh thoảng tiếng hót chíu chít của đám chim non gọi Mẹ; Hay tiếng quà quạ gọi bầy phá tan cảm giác thơ thới dễ chịu đó . Nó kéo mình về buổi sáng của ngày mới đang bắt đầu . Mĩm cười nghĩ tới cái cục làm biếng bự khỗng lồ ngăn cản mình đứng lên đi làm công chuyện nhà ; Mà chỉ nhỏm dậy hớp tiếp một ngụm cà-phê , muốn làm thơ, nhưng hồn thơ chảy ngược vô bụng với cà-phê thơm. Lại tiếng xì – xào nói chuyện của đám quạ vọng vào làm cho mình man mác xao xuyến: Không rỏ buồn hay vui , cảm giác không tên . Đưa tay gải đầu, như cố gắng lật lại các trang trong dĩ vãng. Một con số không chảng địa bà chằng. Ngã bật ra sau, nằm xuống ghế, khép hờ mắt lại như là buồn ngủ từ thuở kiếp nào. Rồi hi hí mắt nhìn qua cửa: Gió lay nhẹ mấy cái khăn phơi ngoài lan can; Nhìn lại màu xám trên bầu trời tự hỏi : Sao mình không cảm thấy ghét cái màu xám đó ta? Mà lại mĩm cười với nó rồi quyết định đứng lên tiếp tục một ngày mới.
Posted in Uncategorized | No Comments »