Cô Thần Quả Tú

February 5th, 2010

Có ngày vui thì cũng có những ngày không được như ý. ” Đinh đinh ” tiếng đtdđ báo có mail : Từ SG, trời đất ơi , thiệt là vừa buồn vừa tức mà không thể làm được gì hết, chỉ có trân mình ra chịu trận. Cộng thêm cái bực bội đã có ở đây. Damn ! Đứng lên, làm tô mì gói Yumyum ăn để nuốt cái bực mình tức tối vô bụng. Nhưng cũng chưa hết , bèn loay hoay , làm công chuyện nhà cho nó quên. Gỏ xong chữ quên , mình chợt nghĩ rằng, hình như là ngay từ thủơ nhỏ , có lẻ là từ lúc biết nhận thức được cái buồn cái vui cái tức giận..v..v…Phải nói là tự bảo vệ bản thân chống lại những ức hiếp của các chị . Mình đã tự bảo mình trong tiềm thức là quên đi , gạt bỏ ra đi những gì không vui để sống sót. Bây giờ, nghĩ lại , sống sót để làm gì , khi cuộc sống không có gì thú vị . Suy nghĩ hoài mà không thể nào tìm ra được ký ức thủơ ấu thơ. Con người mình bị mất thăng bằng . Trong những lúc như ri mình rất muốn nói chuyện với đó, để cho nó hả hơi , nhưng hổng có ai hết , mà trong đầu óc các ý tưởng nó cứ chảy tuôn ra rần rần , có nói cũng không kịp để gom hết chúng nó lại . Bèn trút nỗi lòng lên web . Thường khuyên nhũ người nầy người kia là GO ON , cuộc sống của mình đâu có bao lâu , hãy dẹp bỏ quá khứ để vui sống hiện tại . Ừ, đúng a ! Dẹp hết các thắc mắc qua một bên để sống sót cho trọn kiếp này .

Gần Tết nhớ nhà !

January 29th, 2010

hoamaivang

Gần đến Tết , mấy bửa nay nghe nói ở Sàigòn bị mưa trái mùa ! Tý, Sửu, Dần, ừ sẽ đón mừng năm con cọp, mà cái gì dần ta, Canh Dần? Nghĩ đến quang cảnh Tết “: Chợ đêm, tưng bừng, người bán người mua đông đảo. Ở các vỉa hè, sau 4 hay 5 giờ chiều,là người ta bày hàng ra bán, cóc sợ công an. Hehehe, vì đuổi đầu này thì người ta dọn chạy qua đầu đường kia bày ra bán tiếp. Đủ các mặt hàng, thứ giống gì cũng có ; Tuy là vô trật tự làm kẹt xe hơn, cướp cạn, trộm vặt nhiều hơn. Lại còn bụi bặm, và nhìn cảnh người đi trên đường : Vừa đi vừa ăn 1 trái bắp nướng quẹt hành mở, cạp cho tới hột bắp cuối cùng một cách ngon lành rồi cũng ngon lành mạnh tay liệng cái cùi bắp xuống bên cạnh lề đường và tiếp tục đi. Nhưng những cái xấu xa đó không thể ngăn cản mình nhớ Sàigòn, mà hơn thế nữa, chỉ muốn bay về Sàigòn ngay lập tức! Sàigòn, là quê Mẹ thân thương, tuy là không có diễm phúc được Mẹ cưng, nhưng mình vẫn tìm nhiều những lý do khác để quay trở về .Để mỗi ngày chạy qua gặp để tán gẫu với Mẹ; Để rồi uất ức , đứng lên , tay quơ cái nón lá, miệng nói : ” Mẹ uống nước dừa hay cái gì hông ? Con đi mua ” rồi lật đật xỏ đôi dép vô chạy cho lẹ. Cho dù trong tâm tư , biết một cách chắc chắn rằng ở Sàigòn mình không còn chổ đứng, và hối hận vì đã lìa bỏ Sàigòn . Nhưng , mình vẫn mong mỏi được nhìn thấy Sàigòn, cho dù chỉ là thăm viếng mà thôi, rồi lại nuốt nước mắt vào lòng mỗi lần ra sân bay. Thở một cái khì ra cho hả hơi nhớ nhung. Rồi lại đắm chìm vào cơn mơ , vì chỉ có trong mơ, là cái gì mình muốn cũng đều đạt được , chứ không như thực tế phủ phàng. Bây giờ, còn có thể ngồi gỏ bàn phiếm để trút tâm tình , cho đến lúc nào đó, tay run mắt mờ , thì mình sẽ phải làm sao ta ? Bờ i bi sắc bí ……lù ! Cười mếu đứng lên , chấm hết .

Một ngày mới

January 28th, 2010

 Bầu trời xám yên lặng tỉnh mịch của mùa đông bên ngoài khung cửa, thỉnh thoảng tiếng hót chíu chít của đám chim non gọi Mẹ; Hay tiếng quà quạ gọi bầy phá tan cảm giác thơ thới dễ chịu đó . Nó kéo mình về buổi sáng của ngày mới đang bắt đầu . Mĩm cười nghĩ tới cái cục làm biếng bự khỗng lồ ngăn cản mình đứng lên đi làm công chuyện nhà ; Mà chỉ nhỏm dậy hớp tiếp một ngụm cà-phê , muốn làm thơ, nhưng hồn thơ chảy ngược vô bụng với cà-phê thơm. Lại tiếng xì – xào nói chuyện của đám quạ vọng vào làm cho mình man mác xao xuyến: Không rỏ buồn hay vui , cảm giác không tên . Đưa tay gải đầu, như cố gắng lật lại các trang trong dĩ vãng. Một con số không chảng địa bà chằng. Ngã bật ra sau, nằm xuống ghế, khép hờ mắt lại như là buồn ngủ từ thuở kiếp nào. Rồi hi hí mắt nhìn qua cửa: Gió lay nhẹ mấy cái khăn phơi ngoài lan can; Nhìn lại màu xám trên bầu trời tự hỏi : Sao mình không cảm thấy ghét cái màu xám đó ta? Mà lại mĩm cười với nó rồi quyết định đứng lên tiếp tục một ngày mới.

Hoa Anh Đào 09

April 10th, 2009

kicx2128

Sau cơn mưa trời lại sáng! Nếu trời ngưng mưa vào ban ngày . Sức khỏe đã quay trở lại gần như 99%. Khỏe rồi, nên đi bộ hông lo đi bộ, mà lo chụp hình chụp ảnh ì- xèo ! Nhờ dzậy mà có hình cho blog, sẳn tiện than thở chót chét một chút cho đở buồn. Mùa xuân ơi mùa xuân ! Hầu như ai cũng thích mùa xuân. Mùa xuân năm nay tới sớm có lẻ tại vì, bị, thì , là “Gự-lô-bồ wam-ming” ? Hông biết trái đất còn sống tới chừng nào ta? Ba cái phim khoa học dã tưởng làm cho mình thay đổi quan niệm ?Cách đây 10 năm, lần đầu quay trở về SG , Điệu có nhận xét rằng mình đã thay đổi, còn mình lúc đó , sau 1 tích tắc suy nghỉ , mình đã cảm thấy rằng mình chẳng có gì thay đổi. But I was wrong ! Dỉ nhiên , là mình đã có thay đổi , và sẽ thay đổi đều đều như con tắc-kè, để thích ứng với môi trường lộn tùng phèo xanh, đỏ, vàng, tím…Đi lang thang 1 hồi là đi lạc liền hà, thấy chưa? Chủ đề là hoa anh đào, là mùa xuân mà mình đã lạc tới mô tê zồi zồi? Mình đang nghĩ rằng Hanami party năm nay, hông biết có được mưa hoa hông ta? Giống như mưa phùn rơi nhè nhẹ, va ̀ thay vì hạt bụi nước mưa mà là hoa anh đào màu hồng nhạt . Trời ơi, nó đẹp làm sao đâu a , ông ơi! Bây giờ, chỉ ngồi đây mà nhớ lại thôi cũng thấy nôn nao, xôn xao , và hồ hởi đợi tới ngày 19 . Nhưng có lẻ là tụi nầy Hanami vào chủ nhật nầy, vì đợi tới “Đến hẹn lại lên” thì lâu quá! Trời càng ngày càng nóng hơn, chắc “lép” cái đám bông đó nó trụi lủi hết vào ngày mà mọi người trông đợi để cùng ngắm hoa ăn “đăng-gô”.

Vớ vẩn !

April 7th, 2009

dsc00889

Bị cảm cả hơn mười ngày nay, người nhủn ra như con chi chi . Cái vụ “nhủn như con chi chi ” này mình nghe ai nói cà ? Sáng giờ, ngồi rị mọ trên Facebook đã rồi nhảy qua site của mùi vị để tìm coi có món gì thích hợp với người bản xứ ở đây chăng ? Mình tự hỏi ai là tác giả của site mùi vị là ai ta? Nếu là site của chỉ một người thì trời sao mà kiến thức của hắn nhiều như rứa , có lẻ hắn đi ta bà dử lắm , hình như cái gì hắn cũng biết ? Cây viết của hắn IU nước một cách lạ lùng. Vừa gỏ , vừa nghe nhạc, trời ơi còn gì bằng ? Nhưng mình chẳng bao giờ hài lòng với cái mình đang có, cứ vời vợi tìm kiếm một cái gì vô hình ? Chỉ đặc biệt hôm nay, mình cảm thấy hài lòng với tất cả những gì mình đã có và đang có . Có lẻ vì mình mới được ngóc đầu dậy sau cơn bịnh . Có sức khỏe thì mình có tất cả , nhưng nếu không bị rơi vào vực sâu của chìm đắm thì sẽ chẳng bao giờ mình cảm nhận được cái sức khỏe là thứ tuyệt vời nhất trên trần gian này? Oh, no! Đừng có nổi nóng với cái ý nghỉ ni của mình nhá , quý vị thân yêu . Mình chưa bao giờ cảm thấy mình yêu mình đến thế này. Oh boy, thật là không biết mắc cở ! Hic! Mình nổi tiếng là lì lợm mà !