Cơn bảo sẽ đến sau mùa hè !?!

July 16th, 2011

Đứng im cảm nhận cái nóng trong người ,những giọt mồ hôi chúng nó thi nhau chảy tuôn dầm dề làm cho mình có cảm giác nhồn nhột ;Không hiểu sao mình lại muốn viết một cái gì đó . Cái nóng của mùa hè , cái nóng mà các nhà văn đả tả lại trong những cuốn sách nào đó ngày nào đó thật xa xôi mà mình đã đọc . Chợt nghĩ rằng chả bao giờ mình để ý tới cái cảm giác nóng nực đó ,hay là đó là sự tự nhiên , mùa hè nóng , mùa mưa mát , mà mình đã chấp nhận một cách ơ hờ mà tự nhiên. Bây giờ , đang mùa mưa , mùa nghỉ hè , mùa phượng đỏ rực rở ,mùa của thời thơ ấu ,mà thật ra cái thời mà mình cho rằng :Chẳng có tí tẹo nào thơ mộng , hay ho gì cả ! Nhưng mình chẳng bao giờ quên cái nóng nực trong căn nhà ở Hòa Hưng nằm lắc lẻo trên vỏng để ru em ngủ, nó ngủ rồi thì nhẹ nhàng tọt xuống cái ván bên dưới cái vỏng, ngả lưng nằm xuống vừa mơ màng không dám ngủ vừa đưa tay đẩy cái võng cho em ngủ . Còn nếu như trời mưa thì ôi thôi cha mẹ ôi , nước tràn ngập vào nhà , may mà nhà mình có cái gác lầu , và tất cả mọi người , tom góp dọn lên lầu ngủ một giấc ngon lành không mộng mị chiêm bao chiêm biết gì ráo trọi , sau một ngày lội bì bỏm trong nước , để dọn các vật dụng để đem lên lầu tạm thời trong khi chờ nước rút . Cũng may là cái bếp nhà mình cao hơn mực nước nhiều nên , cũng còn chổ để nấu cơm và chỉ bỏ một cái hột vịt vô nồi cơm , cơm chín thì dỉ nhiên cái trứng cũng chín theo : Thế là mấy mẹ con lủng củng lảng cảng rinh nồi cơm lên lầu , chai nước mắm ( không được nước mắm ngon mà là nước mắm để kho )thêm mấy cái chén , mấy đôi đủa rồi mẹ con xúm vô chén : cơm dí hột vịt dầm nước mắm . Mèn ơi , dzậy mà nó ngon gì đâu ,mấy chị em vui vẻ ăn và mình chẳng bao giờ tìm lại được cái mùi vị hăng hắc ngon lành đó của hột vịt luộc dằm nước mắm , không bao giờ . Cái nóng hiện tại tuy nóng nhưng không nóng bằng cái thời xa xưa đó . Dẫu biết rỏ rằng không thể quay ngược thời gian , nhưng cái bản chất cứng đầu của mình vẫn cứ muốn quay trở lại : Cái tuổi ở chính giữa con nít và người lớn, cái tuổi mà người ta hay thường gọi là tuổi TEEN .Thiệt là đúng là TIN , ai nói gì cũng tin , cái tuổi ngu ngốc dại khờ nhưng thật là dễ thương . Cái tuổi được ba cưng như trứng mỏng , còn mẹ thì ghét như cứt . Cái tuổi của sự tuyệt vời hoàn hảo, cái tuổi không chấp nhận những cái không đúng ,gian xảo, lảo toét …..cái phạm luật chính mắt nhìn thấy ,nhưng không biết phải làm sao ? Ở cái tuổi mười ba mà có chàng tới hỏi : Em có thương anh không ? Cái tuổi mà chẳng cần suy nghĩ hay là suy nghĩ thật là nhanh chóng (giống như những câu đố tính nhẫm của ba mẹ coi ai nhanh mà mình đã đánh bại anh Minh một cách tự nhiên) : Cái tuổi gật đầu thản nhiên trả lời liền như là sự thật : Có , để được chàng cho kẹo sucula ăn nữa . Còn hiện tại, thì thiệt là chậm chạm , không nắm bắt kịp hết những ý tưởng bay thoáng qua trong đầu để viết một bài luận văn cho ra hồn . Hay là …. Còn tiếp.

Mưa và nhớ !

September 22nd, 2010

Well, bước vô tháng 9 là mùa mưa, bảo và lốc ! Năm nay , những cơn lốc chỉ xoáy vòng quanh Japan ; Mà cũng chưa thể kết luận được , vì chưa hết tháng 9, và hổm rày cứ nắng 1 bửa là mưa 2 hoặc 3 bửa ! Mình cứ đợi nắng lên , mèn ơi ba cái quần áo , drap giường , nó nổi mốc lên hết rồi, chít tui zồi , ông ơi ! Mình đúng là mạng mộc , mưa một cái là mình phẻ lắm , khỏi cần làm gì hết , cứ bám vô cái compu , chơi gam chán, thì coi phin, …. Anyways , ở không tới chán chường, vì có làm gì được đâu !???! Mình làm biếng 1 cách khủng khiếp , nên đổ thừa trời mưa , và dẹp công việc nhà qua 1 bên để tán dóc trên blog … Ngay cả đói bụng mà cũng làm biếng nấu ăn , cứ sửa đậu nành mà uống thôi ! Bầu trời mây xám che phủ, màu xanh biên biếc biến đâu mất tiêu . Ngồi im lìm , nghe tiếng máy vi tính chạy, thỉnh thoảng tiếng xe hơi chạy qua vọng lên rồi lại rơi vào yên tỉnh . Chỉ còn lại tiếng mưa rơi rào rào , và mình ngồi đây làm văn tả cảnh . Tâm hồn xao xuyến , nhớ nhà , mà còn nhà đâu mà nhớ, ngôi nhà nhỏ , mà mình đã được lớn lên với biết bao là kỉ niệm ở trong đó . NHỚ , NHỚ , NHỚ , nổi nhớ da diết !!!

Nguyễn thị Mỹ Dung và “Ông Ninh đau nặng !”

July 14th, 2010

Sáng nay check facebook chợt nhớ tới Mỹ Dung - Không biết từ năm nào mà mình học chung lớp với Mỹ Dung, lớp sáu hay lớp bảy ta, anyways !? Mình còn nhớ : Ở cấp một học giỏi bao nhiêu thì lên cấp hai học dở bấy nhiêu .Tại vì mình y ỷ là mình học giỏi khi mình bắt đầu bước vào lớp sáu của cấp hai: Cuối năm lớp năm mình nhất lớp ; Bài thi vô lớp sáu dễ hơn ăn gỏi ; Thế là chỉ lo chơi không lo học: Nào là lảnh khăn thêu kiếm thêm tiền ăn đậu đỏ bánh lọt … Nào là mướn truyện đọc miết , đọc truyện ngay cả trong giờ học - đang khi thầy cô giảng thao thao bất tuyệt trên bảng : Mình học giỏi rồi mà đâu cần nghe cô thầy giảng nửa …Kết quả cuối tháng đầu mình được xếp hạng ở giữa lớp so với chỉ từ mấy tháng trước : nếu không hạng nhất thì cũng nhì , hoặc ba ; Nhưng mình chỉ hơi bâng khuâng một thoáng : Không sao , tháng sau sẽ lên hạng lại . Rồi ngày cọng điểm cũng tới nữa mà hạng của mình trong lớp không những không lên mà nó tuột xuống dưới 60% rồi 75%, 85% . Khi đó thì mình không còn nhớ là mình đã học giỏi nhất nhì lớp ở cấp một nữa : Hãy đễ dĩ vãng đi vào quá khứ ? Hay đã chán nản với những lời giảng vô vị của thầy cô ? Hay quá mê mấy cuốn truyện hoa xanh hoa đỏ rồi hoa tím ; Tiếp nối với những truyện dịch (truyện được giải Nobel )…Kế đến là phim truyện Tivi : Tướng cướp Bạch Hải Đường, Cải lương ca vọng cổ : Hai Bà Trưng, Gánh cải Trạng Nguyên… ; Cải lương Hồ quảng : Lử Bố hí Điêu Thuyền …Tiếp theo là phim ảnh ở rạp hát : Buổi sáng chỉ có nửa giá tiền , trời mẹ ơi , mình cứ hai , tư, sáu là miệt mài trong rạp hát thay vì đi học thêm anh văn : Người vợ không bao giờ cười (hay “cưới” cũng chẳng nhớ chỉ nhớ là mình đọc lộn tựa đề phim ): Lớn lên một chút vừa bước tới tuổi mộng mơ thì cũng vừa lúc phim ảnh của Hồng Kông tràn nhập vào Việt Nam với các tài tử như : Đặng Quang Vinh rồi ai nữa quên rồi ? Vâng vâng và vâng vâng …Đó , biết bao là cám dổ rất hấp dẫn cộng thêm những trò chơi cũng không kém phần hào hứng như bún thun , đánh đủa, nhảy dây , nhảy cao , nhảy dây chéo chân , ôi thôi nhiều vô số kể …Lại còn ẳm em đi chơi cho Mẹ nấu cơm làm việc nhà … Như vậy thì còn thì giờ nữa đâu mà học với hành chứ. Nhưng sợ Ba lắm , chính vì sợ Ba mà sinh ra cái tính đối phó : Đối phó với bài vở ở trường , bửa nào mà bài tập, bài soạn giảng văn chưa làm xong là rù rì với Mẹ :” Mẹ ơi hôm nay cho con nghỉ một bửa nhe Mẹ ?” Mẹ hỏi sao vậy , thì cúi đầu thú thiệt : ” Con chưa làm bài soạn giảng văn xong .Hay con chưa làm xong bài tập toán ,….” Lần đầu Mẹ thấy tội nghiệp nên gật đầu ; Kế tiếp những lần sau thì như là chuyện bình thường (?) Năm 75, Giải Phóng miền Nam - Mình cóc hiểu Giải Phóng là cái mô tê chi, trong thâm tâm không được rỏ ràng của mình chỉ có 1 điều là :có thay đổi , và mình hy vọng mình cũng sẽ thay đổi : KHÔNG ĐI HỌC NỮA . Nhưng đâu có được vì Ba bắt mình phải học ít nhất cho hết cái Phổ thông cấp ba . Trời ơi trầy trật lết bò lết càng trong lớp mong cho tới giờ : Chuông reng là bay cái ào ra khỏi lớp , như chim thoát ra khỏi cái chuồng tù túng . Trong những ngày tháng đó ; Những ngày chóng chỏi với ngục tù lớp học đó : Thầy cô giáo giao mình cho bạn cùng lớp dạy kèm vì Học Thầy không tày học bạn . Mình cũng không phản đối mà mình còn khoái nữa (Không hiểu tại sao ?). Nhớ lúc ở cấp một : Cô giao bạn Vân cho mình kèm , trời ơi lúc đó sướng lắm được có bạn chơi chung , mà còn được nó cho ăn ngập mặt : Má nó làm cho Mỹ thì phải , vì nhà nó có nhiều sô-cô-la lắm. Nó đem vô cho mình ăn chung quá chừng luôn . Rồi tới lúc cô giao mình cho Hồng Nga dạy kèm , thì mình chẳng có cái con khỉ gì để mời Hồng Nga ăn . Mình còn không có ăn lấy gì mời ai chứ .Mỗi ngày ,mình chỉ ráng đi học sớm hơn thường lệ : Ghé nhà rủ Hồng Nga đi học chung cho vui . Trong lớp học: thì mình nịnh Hồng Nga bằng cách nào thì mình cũng chẳng nhớ ; Chỉ nhớ là những hành động mà mình cư xử một cách vô thức để đền bù Hồng Nga dạy mình học : Trắng trợn lắm hay sao , mà bạn Mỹ Dung cứ nói giong gióng với mấy đứa bạn khác mỗi khi mình đi ngang qua bàn của Mỹ Dung : ” Ông Ninh đau nặng ” Lần đầu , thì mình thắc mắc : ” Sao nó biết thầy Ninh bịnh nặng ?” - Cóc hiểu là nó nói mé mình nịnh Hồng Nga , híhí . Nhưng lần thứ sau đó , mình hiểu rỏ Mỹ Dung nói xách mé , còn mình thì tỉnh bơ như ruồi , chẳng có chút nào mắc cở , chỉ nhìn Mỹ Dung và mĩm cười nhăn nhở với nó. Có lẽ vậy mà Mỹ Dung không còn chọc mình nữa ? Mỹ Dung thông minh lắm, Mỹ Dung là một trong những học sinh giỏi trong lớp ; Từ ngày ông Ninh đau nặng xong , thì mình với Mỹ Dung cũng đã biến thành bạn chung nhóm. Và sau đó , Mỹ Dung cũng hay cho mình mượn tập để chép bài của những ngày mình vắng mặt . Tập vở của hắn thật là sạch sẽ , toàn điểm cao , lời phê tốt. Trời ơi so với tập của mình : Một trời một vực ta ơi . Tới nhà Mỹ Dung để mượn tập và trả tập , mình được biết là Mỹ Dung mồ côi Mẹ (Hình như vậy, chứ không dám hỏi sợ nó nổi cáu lên , nó hông cho mình mượn tập nữa) ; Mình thắc mắc : Tại sao nó ghét nịnh ? Mình đúng là bịnh thiệt luôn , đâu có ai ưa vai nịnh của các ông quan NỊNH THẦN đâu ? Còn mày Mỹ Dung , bây giờ mày ra sao rồi hả Mỹ Dung ? Mày có còn ở chổ cũ không ? Hay mày đã lập gia đình và đi theo chồng xa xứ như tao . Tao thèm được nghe mày nói xách mé tao như ngày nào. Lần sau về Sài-Gòn tao sẽ đi tìm mày . Hy vọng sẽ được gặp mày , Mỹ Dung ơi .

Ánh nắng và màu xám

July 12th, 2010

Bầu trời đầy mây xám đen , màu xanh biếc biến mất thế vào bằng màu xám nhạt . Tuy là hai màu xám này đi chung với nhau thật là tuyệt nếu trên quần áo , giày dép , nhà cửa , trang trí nội thất , vâng vâng và vâng vâng…. Chỉ trừ bầu trời (? Hay còn gì nữa không ?) . Đứng từ 8giờ tới giờ , mỏi chân quá bèn kiếm chuyện nhìn gió thổi những cành cây lá quấn quít với nhau tạo thành những điệu nhạc du dương tuyệt vời và nhào vô máy tính bày tỏ ruột rà, gan mật trên trang báo dỏm của mình để được ngồi xuống một chút. Chứ bây giờ mà ngả lưng xuống cái sa-lon êm ái kia thì ít nhứt sẽ tới 12giờ . “You put the boom boom in to my heart…” Mình cũng muốn trái tim của nó được đập mạnh bùm bùm như vậy ,nhưng hình như là nó làm biếng hông chịu làm việc nữa , nên nó làm cho mình làm biếng theo . A hahaha , nắng lên rồi kìa , niềm vui trở lại kìa . Tia nắng tràn nhanh hắc vào phòng một cách đột ngột như bàn tay vàng của bác sỉ đang dộng xuống lồng ngực im lìm tiếng nhịp đập của trái tim . Trái tim thoi thóp trở lại dưới ánh nắng yếu ớt cố gắng đẩy làn mây đen qua một bên .

Cây trứng cá…Nhật ???

July 9th, 2010

vosoke

tao

Sáng nay mưa phùn : Nhớ Hà-Nội hôm nào … Lòng bâng khuâng xao xuyến nhưng phải đợi nắng lên mới ra nhỏ cỏ tiếp tục được chứ. Còn phải đi chợ , dọn dẹp nhà, cả đống công chuyện nhà đang đợi mình ,mà vì mới đi đổ rác về : Mệt ứ hự , bèn xà vô máy tính chơi quánh bài , nhưng biết trước là nếu mà bị thua là sẽ hông cò tinh thần để làm việc nhà nữa . Bèn mở trang web của mình ra coi …đở ghiền . Tiếng chim chóc chíu chít vọng vào như báo trước cho mình biết là nắng sẽ lên hãy hy vọng đi … Trong cái vườn hoa be bé của mình có hai cây trứng cá Nhật : Một loại có hình trái dâu (?) thì chua, còn loại kia có hình trái táo thì ngọt lịm … Hôm trước thấy mình chụp hình mấy trái trứng cá nầy, Syl. đã cảnh cáo mình , vì sợ mình nếm thử sẽ bị trúng độc . Nhưng ông bạn Nhật Koshi tới chơi hôm bửa đã hái ăn lấy ăn để vì nó nhiều vô cùng, và có hái cho mình nếm thử nữa . bởi vậy mình mới chợt hiểu ra rằng : Tại sao cái đám chim chóc nó cứ lạng tới lạng lui khoe sắc màu áo đẹp , chíu cha chíu chít chuyện trò , ca hát thật là vui …trong sân nhà mình , thiệt là dể thương khi chúng nó chuyền từ cành này qua cành khác , dung dăng dung dẻ , vừa trò chuyện vừa nhấm nháp mấy trái trứng cá : ” Tao khoái chua , mầy thích ngọt thì bay qua cây bên kia đi ” Bạn nó chíu chíu : ” Ừ , chút nữa tao quay lại nha ? À vậy chắc là tao đẻ con trai , còn họ nhà mày sung sướng sẽ có con gái , hừm ! Không sao, sang năm tụi tao quậy tiếp để kiếm con gái héhé … ”

Đở ghê , mình tính mua thức ăn để dụ tụi nó tới làm Fashion Show cho mình coi nhưng sợ mua hông đúng loại thì tụi nó chê nhà mình nó sẽ chẳng bao giờ thèm ghé , chứ nói chi là trình diển ? Và tính ranh rảnh một chút thì sẽ search trên net coi loại đồ ăn nào tụi nó khoái, hehe trời thương : khỏi nát óc và lỏ hai con mắt ra tìm kiếm . Kìa , tụi nó tới đông rồi kìa , thôi mình ra coi tụi nó trình diễn thời trang chơi . Đám cóc nhái hòa tấu bản nhạc hè chào đón các diển diên thật là tưng bừng nhộn nhịp : Quềnh quềnh quàng quàng …..

photo