Nguyễn thị Mỹ Dung và “Ông Ninh đau nặng !”
July 14th, 2010Sáng nay check facebook chợt nhớ tới Mỹ Dung - Không biết từ năm nào mà mình học chung lớp với Mỹ Dung, lớp sáu hay lớp bảy ta, anyways !? Mình còn nhớ : Ở cấp một học giỏi bao nhiêu thì lên cấp hai học dở bấy nhiêu .Tại vì mình y ỷ là mình học giỏi khi mình bắt đầu bước vào lớp sáu của cấp hai: Cuối năm lớp năm mình nhất lớp ; Bài thi vô lớp sáu dễ hơn ăn gỏi ; Thế là chỉ lo chơi không lo học: Nào là lảnh khăn thêu kiếm thêm tiền ăn đậu đỏ bánh lọt … Nào là mướn truyện đọc miết , đọc truyện ngay cả trong giờ học - đang khi thầy cô giảng thao thao bất tuyệt trên bảng : Mình học giỏi rồi mà đâu cần nghe cô thầy giảng nửa …Kết quả cuối tháng đầu mình được xếp hạng ở giữa lớp so với chỉ từ mấy tháng trước : nếu không hạng nhất thì cũng nhì , hoặc ba ; Nhưng mình chỉ hơi bâng khuâng một thoáng : Không sao , tháng sau sẽ lên hạng lại . Rồi ngày cọng điểm cũng tới nữa mà hạng của mình trong lớp không những không lên mà nó tuột xuống dưới 60% rồi 75%, 85% . Khi đó thì mình không còn nhớ là mình đã học giỏi nhất nhì lớp ở cấp một nữa : Hãy đễ dĩ vãng đi vào quá khứ ? Hay đã chán nản với những lời giảng vô vị của thầy cô ? Hay quá mê mấy cuốn truyện hoa xanh hoa đỏ rồi hoa tím ; Tiếp nối với những truyện dịch (truyện được giải Nobel )…Kế đến là phim truyện Tivi : Tướng cướp Bạch Hải Đường, Cải lương ca vọng cổ : Hai Bà Trưng, Gánh cải Trạng Nguyên… ; Cải lương Hồ quảng : Lử Bố hí Điêu Thuyền …Tiếp theo là phim ảnh ở rạp hát : Buổi sáng chỉ có nửa giá tiền , trời mẹ ơi , mình cứ hai , tư, sáu là miệt mài trong rạp hát thay vì đi học thêm anh văn : Người vợ không bao giờ cười (hay “cưới” cũng chẳng nhớ chỉ nhớ là mình đọc lộn tựa đề phim ): Lớn lên một chút vừa bước tới tuổi mộng mơ thì cũng vừa lúc phim ảnh của Hồng Kông tràn nhập vào Việt Nam với các tài tử như : Đặng Quang Vinh rồi ai nữa quên rồi ? Vâng vâng và vâng vâng …Đó , biết bao là cám dổ rất hấp dẫn cộng thêm những trò chơi cũng không kém phần hào hứng như bún thun , đánh đủa, nhảy dây , nhảy cao , nhảy dây chéo chân , ôi thôi nhiều vô số kể …Lại còn ẳm em đi chơi cho Mẹ nấu cơm làm việc nhà … Như vậy thì còn thì giờ nữa đâu mà học với hành chứ. Nhưng sợ Ba lắm , chính vì sợ Ba mà sinh ra cái tính đối phó : Đối phó với bài vở ở trường , bửa nào mà bài tập, bài soạn giảng văn chưa làm xong là rù rì với Mẹ :” Mẹ ơi hôm nay cho con nghỉ một bửa nhe Mẹ ?” Mẹ hỏi sao vậy , thì cúi đầu thú thiệt : ” Con chưa làm bài soạn giảng văn xong .Hay con chưa làm xong bài tập toán ,….” Lần đầu Mẹ thấy tội nghiệp nên gật đầu ; Kế tiếp những lần sau thì như là chuyện bình thường (?) Năm 75, Giải Phóng miền Nam - Mình cóc hiểu Giải Phóng là cái mô tê chi, trong thâm tâm không được rỏ ràng của mình chỉ có 1 điều là :có thay đổi , và mình hy vọng mình cũng sẽ thay đổi : KHÔNG ĐI HỌC NỮA . Nhưng đâu có được vì Ba bắt mình phải học ít nhất cho hết cái Phổ thông cấp ba . Trời ơi trầy trật lết bò lết càng trong lớp mong cho tới giờ : Chuông reng là bay cái ào ra khỏi lớp , như chim thoát ra khỏi cái chuồng tù túng . Trong những ngày tháng đó ; Những ngày chóng chỏi với ngục tù lớp học đó : Thầy cô giáo giao mình cho bạn cùng lớp dạy kèm vì Học Thầy không tày học bạn . Mình cũng không phản đối mà mình còn khoái nữa (Không hiểu tại sao ?). Nhớ lúc ở cấp một : Cô giao bạn Vân cho mình kèm , trời ơi lúc đó sướng lắm được có bạn chơi chung , mà còn được nó cho ăn ngập mặt : Má nó làm cho Mỹ thì phải , vì nhà nó có nhiều sô-cô-la lắm. Nó đem vô cho mình ăn chung quá chừng luôn . Rồi tới lúc cô giao mình cho Hồng Nga dạy kèm , thì mình chẳng có cái con khỉ gì để mời Hồng Nga ăn . Mình còn không có ăn lấy gì mời ai chứ .Mỗi ngày ,mình chỉ ráng đi học sớm hơn thường lệ : Ghé nhà rủ Hồng Nga đi học chung cho vui . Trong lớp học: thì mình nịnh Hồng Nga bằng cách nào thì mình cũng chẳng nhớ ; Chỉ nhớ là những hành động mà mình cư xử một cách vô thức để đền bù Hồng Nga dạy mình học : Trắng trợn lắm hay sao , mà bạn Mỹ Dung cứ nói giong gióng với mấy đứa bạn khác mỗi khi mình đi ngang qua bàn của Mỹ Dung : ” Ông Ninh đau nặng ” Lần đầu , thì mình thắc mắc : ” Sao nó biết thầy Ninh bịnh nặng ?” - Cóc hiểu là nó nói mé mình nịnh Hồng Nga , híhí . Nhưng lần thứ sau đó , mình hiểu rỏ Mỹ Dung nói xách mé , còn mình thì tỉnh bơ như ruồi , chẳng có chút nào mắc cở , chỉ nhìn Mỹ Dung và mĩm cười nhăn nhở với nó. Có lẽ vậy mà Mỹ Dung không còn chọc mình nữa ? Mỹ Dung thông minh lắm, Mỹ Dung là một trong những học sinh giỏi trong lớp ; Từ ngày ông Ninh đau nặng xong , thì mình với Mỹ Dung cũng đã biến thành bạn chung nhóm. Và sau đó , Mỹ Dung cũng hay cho mình mượn tập để chép bài của những ngày mình vắng mặt . Tập vở của hắn thật là sạch sẽ , toàn điểm cao , lời phê tốt. Trời ơi so với tập của mình : Một trời một vực ta ơi . Tới nhà Mỹ Dung để mượn tập và trả tập , mình được biết là Mỹ Dung mồ côi Mẹ (Hình như vậy, chứ không dám hỏi sợ nó nổi cáu lên , nó hông cho mình mượn tập nữa) ; Mình thắc mắc : Tại sao nó ghét nịnh ? Mình đúng là bịnh thiệt luôn , đâu có ai ưa vai nịnh của các ông quan NỊNH THẦN đâu ? Còn mày Mỹ Dung , bây giờ mày ra sao rồi hả Mỹ Dung ? Mày có còn ở chổ cũ không ? Hay mày đã lập gia đình và đi theo chồng xa xứ như tao . Tao thèm được nghe mày nói xách mé tao như ngày nào. Lần sau về Sài-Gòn tao sẽ đi tìm mày . Hy vọng sẽ được gặp mày , Mỹ Dung ơi .








